Trích Một Quan Niệm Về Sống Đẹp
Nguyên tác: The Importance Of Living
Tác giả: Lâm Ngữ Đường (Lin YuTang
Thực là ngược đời, cái triết học "giảo hoạt"
của Lão tử lại sản sinh ra cái lý tưởng cao thượng nhất
về hòa bình, khoan dung, giản phác và tri túc. Giáo huấn của
ông gồm bốn điểm: trí tuệ nên như ngu độn, đời sống
nên ẩn dật, xử thế nên nhu nhược và tánh tình nên giản
phác. Ngay đến nghệ thuật Trung Hoa, từ thi ý, ảo tưởng
đến những lời tán tụng đời sống bình dị của tiều
phu, ngư phủ cũng không thể thoát ly triết học đó mà tồn
tại. Nguồn gốc của chủ nghĩa hòa bình của Trung Hoa là
do cái quan niệm chịu nhận sự thất bại tạm thời để
chờ cơ hội thuận tiện, và do lòng tin rằng vạn vật
trong vũ trụ đều tuân theo cái luật vận hành phản phục;
do đó không một kẻ nào vĩnh viễn "u mê" bao giờ.
Người rất khéo thì như vụng
Người nói giỏi thì như lắp bắp
Cử động thì thắng được lạnh
Nhưng yên tĩnh thì thắng được nóng.
Vậy cứ thanh tĩnh thì mọ.i vật sẽ đâu vào đấy.
Biết vậy rồi thì còn cạnh tranh làm gì nữa. Cho nên Lão
Tử bảo bực thánh nhân "không tranh với ai nên không ai
tranh được với mình", lại bảo: "Kẻ hùng hổ
nào mà không bất đắc kỳ tử, thì ta xin nhận n kẻ đó
làm thầy". Một nhà văn ngày nay có thể thêm vào câu
đó: "Kẻ độc tài nào mà không dùng mật thám để hộ
vệ thì tôi xin tôn làm thủ lãnh". Cho nên Lão Tử nói:
"Thiên hạ có đạo thì người ta dùng ngựa để kéo
và lấy phân; thiên hạ vô đạo thì người ta nuôi ngựa
chiến ở ngoài thành".
Người đánh xe giỏi không xông bừa tới trước
(1)
Người chiến đấu giỏi không giận dữ,
Khéo thắng địch là không tranh với địch,
Khéo dùng người là hạ mình ở dưới người.
Đó là cái đức của sự không tranh,
Đó là cái khéo của sự dùng người,
Đó là hợp với chỗ cùng cực của Đạo Trời.
Có cái quy luật động lực và phản động lực rồi mới
sản sinh ra cục thế bạo lực đối với bạo lực.
Ai lấy Đạo mà phò vua,
Thì không dùnh binh mà bức thiên ha.
Vì việc như vậy thường quay trở về
(nghĩa là dùng binh bức thiên hạ thì lại bị thiên hạ
dùng binh bức lại mình). (2)
Chỗ nào đóng quân thì gai góc mọc đầy.
Sau cuộc chinh chiến tất có mất mùa.
Vậy khéo thắng rồi (khéo đạt được mục đích cứu
dân) thì thôi đi, mà không lợi dụng thắng lợi để bức
người.(3)
Thắng mà không khoe khoang,
Thắng mà không tự khen,
Thắng mà không kiêu căng,
Thắng vì bất đắc dĩ.
Thắng mà không bức người,
Vì vật mạnh thì có lúc suy.
(Nếu không) Như vậy (thì) là trái Đạo.
Trái Đạo thì sớm bị tiêu diệt.
Tôi có cảm tưởng rằng nếu Lão Tử được làm chủ tịch
hội nghị Versailles (4) thì ngày nay không có Hitler (5). Hitler
tuyên bố rằng ông và sự nghiệp chính trị của ông tất
được "Chúa phù hộ" (nên ông mới thành công mau
như vậy). Tôi thì tôi cho rằng việc đó giản dị hơn nhiều:
chẳng có Chúa nào phù hộ cả, chỉ có Clémenceau phù hộ
mà thôi (6). Chủ nghĩa hòa bình của Trung Hoa không phải là
chủ nghĩa nhân đạo mà là chủ nghĩa "giảo hoạt",
cơ sở không phải là đạo bác ái mà là một thứ minh triết
vi diệu, cận nhân tình.
Sắp muốn rút lại tất phải mở ra đã;
Sắp muốn làm yếu đi, tất phải làm mạnh lên đã;
Sắp muốn vứt bỏ đi, tất phải làm dấy lên đã;
Sắp muốn cướp lấy, tất phải cho đã;
Thế gọi là làm mờ ánh sáng đi. (7)
Nhu nhược thắng cương cường.
Cá không nên ra khỏi vực;
Lợi khí của quốc gia, không nên cho dân biết.
Thuyết về sức mạnh của sự nhu nhược, vì lẽ biến
hóa thì sẽ thắng, và lẽ ẩn dật bao giờ cũng có lợi,
thì tôi chưa thấy ai có giọng mạnh mẽ, sâu sắc bằng
Lão Tử trong đoạn đó. Ông cho nước tượng trưng sức mạnh
của nhu nhược - nó cứ nhẹ nhẹ rỏ từng giọt xuống mà
đục được đá, nó có cái "trí" vĩ đại của đạo
Lão là luôn luôn tìm chỗ thấp mà ở:
Sông biển sở dĩ làm vua trăm hang
Vì nó khéo ở chỗ thấp hơn cả;
Nhờ vậy nó làm vua được trăm hang.
(Giang hải sở dĩ năng vi bách cốc vương giả,
dĩ kỳ thiên hạ chi,
cố năng vi bách cốc vương).
Chữ "cốc" (hang) trong học thuyết Lão Tử còn trỏ
cái gì rỗng, tượng trưng cái tử cung của mẹ vạn vật,
tức tượng trưng khí âm hoặc giống cái:
Thần hang bất tử,
Cho nên gọi là Huyền Tẫn (8)
Là gốc của Trời, Đất.
Dằng dặc như còn hoài,
Dùng hoài mà không hết.
Lấy giống cái đại biểu cho văn hóa phương Đông và giống
đực đại biểu cho văn hóa phương Tây có lẽ không phải
là khiên cưỡng.
Jules César muốn được làm người thứ nhất trong làng,
Lão Tử trái lại, "không dám ở trước thiên hạ"
(bất cảm vi thiên hạ tiên). Trang Tử cho rằng nổi danh là
một điều nguy hiểm, và diễn ý đó trong đoạn văn phúng
thích dưới đây để chê Khổng Tử là hay khoe tri thức
cùng hành vi của mình. Trong bộ Trang Tử có nhiều chỗ bịa
đặt ra để bài xích Khổng Tử vì lúc đó Khổng Tử đã
mất rồi mà ở Trung Quốc thời xưa cũng không có luật
pháp trị tội hủy hoại danh dự của người khác.
"Khổng Tử bị vây ở khoảng giữa nước Trần và nước
Sái, bảy ngày không có cơm ăn. (9)
Quan đại công tên là Nhiệm lại chia buồn, hỏi:
- Ông đã suýt chết ?
Khổng Tử đáp:
- Phải.
- Ông sợ chết không ?
- Sợ.
Nhiệm bảo:
- Vậy, tôi xin giảng cái đạo bất tử. "Ở Đông Hải
có loài chim tên là Ý đãi. Loài đó chậm chạp, từ tốn
như vụng về; bay cùng đoàn với nhau, con trước con sau,
chen lấn nhau mà đậu. Khi tiến không con nào tranh bay trước,
khi lui không con nào dám ở lại sau; khi ăn không con nào dám
ăn trước, đợi những đồ thừa. Cho nên loài đó được
sống yên ổn ở trong hàng, người ngoài không hại được
nó, mà nó tránh được họa.
"Cây thẳng thì bị đốn trước. Giếng nước ngọt thì
cạn trước. Ông có ý tô điểm tri thức để làm cho bọn
ngu phải sợ, sửa cái thân để làm rõ kẻ xấu xa. Ông rực
rỡ như giơ cao mặt trời mặt trăng mà đi, cho nên không
tránh được họạ..".
Khổng Tử đáp:
" Lời ông thật hay!". Rồi từ chối sự giao du, bỏ
cả đệ tử, trốn trong một cái trằm lớn (chỗ hoang vu),
làm lấy áo cừu áo cát mà bận, hái hột cây thử, cây lật
mà ăn, nhập bầy với đàn thú, đàn chim mà thú chim không
để ý tới".
Tôi đã làm một bài thơ tóm tắt tư tưởng Đạo gia như
sau:
Có cái sáng suốt của sự ngu muội.
Có cái thanh nhã của sự hòa hoãn.
Có cái cơ xảo của sự trì độn.
Có cái hữu ích của sự ẩn cư.
Mấy câu đó chắc làm cho những độc giả theo đạo Ki Tô
nhớ lại lời "Thuyết giáo trên núi". Và chắc họ
cho rằng đều vô hiệu lực như nhau. Lão Tử còn bảo kẻ
ngu được phúc vì họ là những kẻ sung sướng nhất đời.
Trang Tử theo cái thuyết "Người rất khéo thì như vụng,
người nói giỏi thì như lắp bắp" và khuyên ta phải
"liệng bỏ cái trí" đi (khí trí). Thế kỷ thứ
tám, Liễu Tôn Nguyên đặt tên cho một ngọn núi gần chỗ
ông ở là "Núi Ngu" (Ngu Sơn) và dòng suối nơi đó
là "Suối Ngu" (Ngu Khê). Thế kỷ mười tám, Trịnh
Bản Kiều có một câu danh ngôn: "Thông minh khó, hồ đồ
cũng khó, do thông minh mà đạt được hồ đồ lại càng
khó". Trong văn học Trung Hoa có nhiều câu tán tụng sự
ngu độn như câu đó. Người Mỹ có câu: "Đừng nên
tinh ranh quá" (Don't be too smart), cũng là cái nghĩa: người
đại trí thường có vẻ ngu.
Vì vậy mà trong văn hóa Trung Hoa người ta thường thấy hiện
tượng lạ lùng này là bậc đại trí phát sinh lòng hoài
nghi đối với mình và cho rằng vũ khí tốt nhất trong cuộc
tranh đấu trên đời là sự tôn sùng ngu độn và sự ẩn dật.
Từ cái thuyết "khí trí" của Trang Tử đến sự tôn
sùng kẻ ngu chỉ có một bước ngắn; và trong văn chương cùng
hội họa của Trung Hoa ta thấy hình ảnh của nhiều người
hành khất, nhiều nhà ẩn dật bất hủ, nhiều nhà sư điên,
hoặc những đạo sĩ kỳ dị, như trong tập "Minh Liêu tử
du"; đó toàn là phản ảnh quan niệm tôn sùng kẻ ngu độn
cả. Khi một nhà sư điên lam lũ được ta coi là tượng
trưng cho cái trí tuệ rất cao, cái tư cách rất quý, thì
trong cái bến mê là cõi đời này, ta bỗng tỉnh ngộ; trong
sự tỉnh ngộ đó có cái ý vị lãng mạn hoặc tôn giáo
nó đưa ta vào cảnh giới ảo tưởng của tho.
Kẻ ngu được hoan nghênh, đó là một sự thực không chối
cãi được. Tôi tin rằng ở phương Đông cũng như phương Tây,
người ta ghét những kẻ tinh ranh quá trong sự giao thiệp.
Viên Trung Lang đã kể lý do tại sao mấy anh em ông đều thích
giữ bốn tên gia bộc cực ngu nhưng trung tín. Chúng ta cứ
nhớ lại những tên bạn bè của mình rồi kiểm soát xem
có phải những bạn ta mến không phải là những người mà
ta trọng vì tài khôn lanh; và những bạn ta trọng vì tài
khôn lanh không phải là những người mà ta mến. Chúng ta
thích một tên gia bộc ngu độn vì hắn đáng tin hơn, đối
với hắn ta không cần phải đề phòng. Nhiều người đàn
ông khôn không muốn cưới người vợ tinh lanh quá mà nhiều
thiếu nữ khôn cũng vậy, không muốn có người chồng tinh
lanh quá. Trong lịch sử Trung Hoa có nhiều người điên, hoặc
điên thật hoặc giả điên mà được nổi danh, được người
ta kính yêu. Như họa sĩ Mễ Phí, có lần bận lễ phục tới
lạy một phiến đá, gọi phiến đá đó là "ông Nhạc",
vì vậy mà có danh hiệu là ông Mễ Điên. Ông ta với Nghê
Vân Lâm, một họa sĩ danh tiếng đời Nguyên đều mê sự sạch
sẽ. Lại như thi sĩ điên nổi danh, hòa thượng Hà Sơn, đầu
bù, chân không, đi lại các ngôi chùa, làm mọi việc lặt vặt
trong cái nhà khói (nhà bếp của chùa), xin cơm thừa căn cặn
mà ăn và làm được những bài thơ bất hủ viết lên tường
các nhà khói. Vị hòa thượng điên được người Trung Hoa
ái mộ nhất là hòa thượng Tế Điên., cũng gọi là Tế
Công (ông Tế); đời ông sau được người ta chép thành một
chuyện dài gấp ba bộ Don Quichotte mà vẫn chưa hết. Ông sống
một đời ma thuật, làm thuốc, say rượu, và như có thần
lực, có thể cùng một lúc xuất hiện ở hai nơi cách nhau
cả trăm dặm. Miếu thờ ông hiện nay ở Hổ Bào, trên bờ
Tây Tử Hồ ở Hàng Châu. Những thiên tài lãng mạn, vĩ đại,
thế kỷ mười sáu và mười bảy, như Từ Văn Trường, Lý
Trác Ngô, Kim Thánh Thán(ông này tự đặt tên hiệu là
Thánh thán (nghĩa là tiếng thở dài của Thánh) là vì, theo
ông, đúng lúc ông sanh ra đời, ở miếu thờ Khổng Tử
trong làng bỗng phát ra một tiếng thở dài bí mật). Tuy
các vị đó cũng là những người bình thường như chúng ta
nhưng bề ngoài có những cử chỉ trái hẳn thói thường,
cho nên người đời gọi là cuồng.
Chú thích: (của Nguyễn Hiến Lê)
(1) Theo Lâm Ngữ Đường. Có người hiểu đó là người tướng
giỏi không dùng vũ lực.
(2) Theo Lâm Ngữ Đường. Có người hiểu câu đó là: sẽ
thấy được kết quả tốt đẹp.
(3) Cũng theo Lâm. Có người hiểu là không dùng sức mạnh.
(4) Năm 1919, sau thế chiến thư nhất.
(5) Sách này viết năm 1936, 1937.
(6) Ý muốn nói: Clémenceau đại diện cho Pháp ở Hội Nghị
Versailles, yêu sách quá đáng, bắt Đức phải bồi thường
quá nặng, nên dân tộc Đức bất bình mà Hitler dễ lợi dụng
sự bất bình đó.
(7) Cũng theo Lâm. Có người hiểu là: Thế gọi là ánh sáng
huyền vi hoặc Thế gọi là sâu kín sáng sủa.
(8) Theo bản dịch tiếng Hán thì Lâm dịch là Mysterious
Female: tức Giống Cái Mầu Nhiệm, Mẹ của vạn vật. Có người
cho Huyền Tẫn là tên riêng của Đạo, trỏ cái thế hư không
của Đạo.
(9) Nguyên văn: hỏa thực là đồ nấu nướng .